Thế là tháng 11 đã về, trong tôi có biết bao cảm xúc, biết bao ước mơ về một tương lai tươi sáng. Bỗng chốc những đoạn đường tôi đã đi qua như một thước phim quay chậm hiện ra trước mắt. Từ khi còn là những cô, cậu học trò đến khi trở thành những thầy giáo, cô giáo - những người lái đò cần mẫn chở khách sang sông. Những con đò cứ âm thầm lặng lẽ suốt ngày đêm, bỏ qua những nhọc nhằn đời thường, bước qua mọi khó khăn, trở ngại tiến lên phía trước bằng ý chí kiên cường để đưa chuyến đò tri thức cập bến.

Mỗi năm, cứ đến ngày 20-11 là ngày mà chúng tôi – những người làm nghề giáo được đón nhận tình cảm của toàn xã hội, tình cảm chân thành của học sinh làm chúng tôi thật sự cảm động, thấy mình bỗng trẻ hơn khi nhìn qua đôi mắt ngây thơ, trong sáng của học trò mình. Những câu nói, nụ cười thân thương, sự quan tâm của các em làm chúng tôi quên đi bao mệt mỏi của bộn bề công việc, những lo toan trong cuộc sống hàng ngày.

Nhà giáo được vinh danh là “ Kỹ sư tâm hồn”, nghề dạy học được vinh danh là “ nghề cao quý nhất trong tất cả các nghề”. Ngày nay, có biết bao nhiêu nhà giáo ưu tú và hàng triệu giáo viên khác – những người đang mang tâm huyết, trí tuệ cống hiến cho sự nghiệp “ trồng người”. Những người thầy ấy luôn được xã hội coi trọng và tôn vinh. Ý thức được trách nhiệm và trọng trách của mình, chúng tôi luôn tự trau dồi tri thức,nâng cao nghiệp vụ, làm chủ công nghệ, khắc phục những khó khăn bằng sức lực, trí tuệ và lòng yêu nghề.

Mỗi ngày trôi qua, bụi phấn dày thêm trên mái tóc cô, khuôn mặt thầy điểm thêm vài nếp nhăn nhưng chỉ có ánh mắt vẫn sáng lên một niềm tin, một tình yêu nghề vô bờ bến. Chúng tôi yêu nghề và trọn đời chung thủy, son sắt với nghề:
“Viên phấn trắng hướng cuộc đời bay bổng
Mực đỏ chấm bài là máu chảy từ tim”

Nhân ngày 20-11, xin trân trọng gửi tới quý thầy, cô giáo những lời chúc tốt đẹp nhất, những bó hoa tươi thắm nhất. Những học trò hôm qua và những học trò hôm nay đã, đang sẽ luôn khắc ghi trong lòng đạo lý: “ Uống nước nhớ nguồn; Tôn sư trọng đạo.”